Ảnh minh họa.
Vợ tôi sinh thường, sức khỏe tốt, lại được tẩm bổ đủ đầy nên hồi phục khá nhanh. Trong suốt thời gian ở cữ, cô ấy không phải động tay vào bất cứ việc gì. Cơm nước có mẹ chồng đi chợ, nấu nướng. Đến bữa, cô ấy chỉ việc ngồi ăn, thậm chí còn yêu cầu bưng cơm tận phòng.
Thế nhưng, tối qua, chỉ vì một lần tôi đưa găng tay và nhờ rửa bát giúp mẹ, vợ tôi lại phản ứng dữ dội. Cô ấy bật khóc, nói tôi không thương vợ, không biết phụ nữ sau sinh vất vả thế nào. Tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Con đang chơi với bà, em tranh thủ rửa vài cái bát cũng không sao.” Hơn nữa, có găng tay, cô ấy cũng chẳng phải đụng nước lạnh. Thế rồi tôi lên phòng làm việc, nghĩ chuyện chỉ dừng lại ở đó.
Nhưng không! Sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngủ, mẹ tôi đã đập cửa phòng gọi dậy: “Người ta đến lắp máy rửa bát kìa! Nhà này cần gì máy rửa bát?!” Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì vợ tôi ung dung tuyên bố: “Con mua để yên tâm ở cữ, khỏi phải tranh cãi.”
Mẹ tôi sững sờ, cho rằng con dâu đang cố tình trách móc bà. Không hỏi ý kiến, không bàn bạc với ai, cô ấy thẳng tay vung hai chục triệu chỉ để giải quyết một chuyện vốn dĩ chẳng đáng ầm ĩ đến thế! Mẹ tôi giận tím mặt, yêu cầu nhân viên mang máy về, thà chịu mất tiền ship còn hơn giữ món đồ này trong nhà.
Từ sáng đến giờ, bầu không khí trong nhà căng như dây đàn. Vợ tôi thì u uất, giữ thái độ lầm lì. Mẹ tôi thì tức giận ra mặt, cho rằng con dâu thiếu tôn trọng mình. Còn tôi, đứng giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, chỉ biết thở dài ngao ngán.
Bây giờ tôi phải làm sao để vợ chịu xuống nước xin lỗi mẹ đây?
